Cứ mỗi năm, cứ tới ngày 5/9 này là lòng mình rộn ràng, bồi hồi.
Năm nay, mặc dù mọi thứ không còn được như xưa nữa. Nhưng, điều đó cũng đồng nghĩa là: điều mới đã tới.
Và, khi xã hội đang nhốn nháo đảo điên đi kiếm tiền hoặc học những thứ gì giúp họ kiếm ra tiền, mình thì lại vừa hoàn thành một lớp mà chắc có lẽ nhiều người sẽ đặt câu hỏi:
“Chi vậy? Học cái đó có giúp kiếm ra tiền không?”
Có lẽ, làm thơ chẳng giúp mình kiếm ra tiền. Nhưng, nó giúp mình bộc lộ được cảm xúc một cách bớt trần trụi hơn; ngôn từ được tinh tế hơn:
Giai đoạn của những tháng ngày ngu ngốc, cố chấp. Cứ làm một thứ dù đã biết không có hy vọng.
[Cố Chấp]
Tôi đem nhúng mì gói mốc
Cho vào bịch nước tương
Rắc thêm chút xíu muội
Cùng với mùi ngò gai
Nhắm mắt cắn một ngụm
Tiếng giòn tan tởm lợm
Thanh âm sởn gai ốc
Sốc não ôi mùi hôi
Tôi thật sự ngu ngốc
Cứ cố chấp mà ăn
~~~
Khi nhận ra được sự ngu ngốc của bản thân, bắt đầu phân tích và tự hỏi: vậy mình đã sai từ khi nào?
[Bối Rối]
Tôi lau ổ bánh mì buồn
để nó đừng chảy nữa
Gắng gượng cười, tôi với người
nó tắc nghẽn, ứ đọng
Và khi mất cảnh giác để cảm xúc được tự do
giữa những nụ cười, niềm hạnh phúc
ổ bánh mì bẻ khóa, men theo lỗ hỏng
chạy vụt đi theo hai hàng song song
Tôi bối rối. Người rối bời.
Tôi sai? Người sai? Hay ai sai?
~~~
Khi bản thân dần dần phân tích đủ đầy, không chỉ bằng lý trí mà cả bằng con tim (thực ra … nó cũng là lý trí cả thôi mà?), mình bắt đầu đi đến một niềm lạc quan, tích cực một cách thực tế:
[Chuyển Hóa]
Lóng lánh ánh mặt trời, đang tanh lạnh hóa nóng nồng
Va đập mạnh vào nền đất đá
Buông ào xuống
Hóa thành dòng sông mỏi mệt
Nước rỉa ra từ đôi bàn tay
Ấm lên
Dần dần
Là khi cựa mình chuyển động, chùm tia cầu vồng tràn vào
Được cầm lên.
~~~
Cảm giác tuyệt vời trở lại khi cuối cùng cũng tìm được một ai đó để yêu thương, để đặt một niềm hy vọng mới:
[Lên Đường]
Vòng tay may mắn có những sợi chỉ đỏ bình an
Em tặng tôi trước ngày lên đường
Cái ôm, em khẽ dịu dàng
Nhướn người lên, em nhỏ từng giọt vào tai:
“Nếu sau này,
Nhà anh, dù có lầu cao
Tiền anh, dù có tất cả quyền lực tối cao
Muốn lắm chứ, nhưng em không cần bằng
Không có tất cả, nhưng ta còn có nhau.”
~~~
Dù gì, là 1 video editor lẫn cameraman, mình làm việc với hình ảnh mỗi ngày. Việc biết thêm về thế giới thơ để chơi với câu chữ cũng giúp cho cuộc đời mình phong phú hơn; thêm được 1 cách để diển tả cảm xúc của bản thân hơn.
Có những thứ không giúp mình kiếm tiền, nhưng nó sẽ giúp mình thư giãn, thoải mái đầu óc trước khi quay trở lại công việc chuyên môn để kiếm tiền.
Nhạc: Say Goodbye
Credit ảnh: Quotes of thought
P/S: Dù chúng ta đã không còn liên lạc đúng 1 năm rồi, nhưng nếu có tình cờ đọc được bài này, dù sớm hay muộn, chúc mừng sinh nhật nhé, người cũ đã vơi dần đi tình thương.





Discussion about this post