Đây là những cuốn nhật ký tôi viết từ năm cấp 3 tới đại học.
Những chấm ~ Những trang ~ Những dòng chữ ~ Những hình ảnh.
Khi ấy, tôi vẫn còn là một cậu thanh niên tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, nhìn cuộc đời với lăng kính màu hồng. Em khi ấy vẫn hãy còn chưa xuất hiện bên đời tôi, nhưng tôi cũng có dự cảm rằng em cũng sẽ tới, vào một ngày nào đó.
Chưa có dịp nào để tôi có thể đánh liều đưa em đọc những dòng chữ ngô nghê của một cậu nhóc dại khờ ngày ấy.
Rồi thời gian trôi. Vào một ngày, tôi gặp em ở một sáng nắng đẹp. Em thật là bạo dạn hơn tôi mong đợi khi tìm được cách để trộm nhìn, đọc ngấu nghiến vài đoạn trong đó.
Thật là một cảm xúc lẫn lộn, không biết diễn tả như thế nào.
Và giờ đây, khi gặp lại được em, tôi lặng lẽ nhìn, lấy điện thoại ra, bật lên bản nhạc “Lần cuối”
“Lần cuối ta đi bên nhau
Lần cuối y như lần đầu
Lần cuối thấy em lặng thinh
Lần đầu thấy tôi vô hình”
Và, dù gặp lại em trong một hoàn cảnh không mong đợi gì, tôi lặng nhìn em. Em lặng nhìn tôi.
Hít một hơi dài … Tôi cầm cái bình lên …
“Tiễn em tới đây thôi
Phố mưa cũng đang tạnh rồi”
Chào em nhé, Mối. Anh xịt chết hết mẹ em.






Discussion about this post