Vô cùng bất ngờ, thật sự vô cùng bất ngờ khi mình vô tình đọc lại được bài thơ của thầy trong 1 nhóm chat về thiền định.
Trong những lời bình luận khen ngợi về bài thơ hay và cảm động, có một bình luận thế này làm mình xúc động nghẹn ngào (không nói quá):
“Lần nào nghe bài này anh cũng đầm đìa nước mắt, có thể nói một trong số bài thơ về mẹ mộc mạc và hay nhất, lay động chạm nỗi thổn thức trong cõi tâm ta về tấm lòng và đức hy sinh cao cả của Mẹ. Nên Phật dạy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không! Em Tâm có may mắn được học vị thầy giỏi và cảm xúc sâu sắc đó em ạ!”
Cho đến tận bây giờ, mình không bao giờ uống bia rượu dù cho bất cứ ai mời mọc hay thách đố (nếu vẫn ráng ép mình uống dù đã từ chối rất nhiều lần thì mình sẽ âm thầm ghi âm làm bằng chứng chống lại họ, đừng đùa)
Duy chỉ có những lần ở nhà thầy vào những mùng 3 Tết là ngoại lệ.
Tấm ảnh này là khoảnh khắc đầu tiên mà mấy đứa mình được thầy mời bia, trước khi cả đám cùng vào Sài Gòn học đại học.
Vẫn nhớ đó là một buổi chiều chiều, cả đám cùng ghé thăm thầy để báo tin trước khi lên đường. Thầy xin vợ cho phá lệ một lần. Xong rồi, thầy dọn bia lên, kêu mấy đứa uống đi, coi như là nghi thức trưởng thành, chính thức bước vào một cuộc sống mới.
Thú vị là, sau khi mấy đứa uống bia xong, thầy lại căn dặn: làm gì thì làm, hãy ráng tránh xa rượu bia, thuốc lá.
Ôi … lúc đó mấy đứa bị bất ngờ. Sao mà thầy cho mấy đứa mình uống bia cho đã rồi kêu tránh xa ra?
Thật thì lúc đó mình không hiểu, nhưng mình vẫn ghi nhớ lời thầy dặn. Âu có lẽ là tận bây giờ, mình vẫn tránh xa rượu bia bằng mọi giá là vì đang làm theo lời thầy dặn.
Rồi cứ thế, cứ mỗi lần về quê, cứ mỗi mùng 3 Tết, cả đám cứ thế mà hẹn nhau qua nhà thầy chơi. Mỗi mùng 3 Tết nào mà không qua nhà thầy thì y như rằng có gì đó nó thiếu thiếu.
Rồi cứ thế cũng được 10 cái Tết như thế.
Cho đến khi vào mùa Covid năm thứ nhất …
Thầy cũng đã tuổi cao sức yếu, kèm với bệnh phổi của thầy nữa, nên thầy là đối tượng dễ bị con virus này tấn công, cướp đi hơi thở cuộc sống.
Cái ngày khi hay tin ấy, cái ngày khi mà mình còn hí hửng tính ghé thăm thầy vì lại một mùng 3 Tết đã tới, cái ngày khi mình tính hí hửng khoe đã đạt được bao nhiêu thành tích đáng tự hào trong một năm vừa qua, thì mình được báo tin thầy đã mất rồi.
Mình đã khóc khi hay tin ấy (đang ngồi viết mấy dòng này mà vẫn còn rưng rưng khi nhớ lại) …
Cuộc đời quả thật mong manh vô thường quá …
Quả thật, những điều tốt đẹp cứ ngỡ là sẽ còn mãi. Nhưng nào ai biết được một mai nào ấy, những điều tốt đẹp đó sẽ không còn tồn tại nữa?
Thầy đã vĩnh viễn ra đi rồi.
Sẽ không còn những buổi gặp mặt thầy trò vào mùng 3 Tết vui vẻ quây quần, kể cho nhau nghe những chuyện của năm vừa qua, rồi trao cho nhau những lời động viên tiếp sức cho năm mới tới.
Giờ, chỉ còn lại những lời căn dặn của thầy và những dòng thơ mà thầy để lại, khiến cho vài con tim thổn thức đau đáu …
Đáng lẽ những dòng này phải được viết từ ngày mình hay tin thầy đã mất rồi. Nhưng giờ mới có dịp được trải lòng ra khi vô tình gặp lại bài thơ của thầy năm nào.
Xin cảm ơn thầy rất nhiều. Trò Tâm rất may mắn vì đã có được thầy dìu dắt bao năm qua. (Ôi, viết tới đây mà nước mắt rươm rướm …)

Xin cảm ơn thầy đã để lại một bài thơ tuyệt vời cho mọi người. Em xin phép được đăng tải lại bài thơ của thầy ạ:
MÙI CỦA MẸ
Tác giả: Nguyễn Văn Anh
Viết tại Nha Trang
Thời son trẻ
Mẹ thơm mùi con gái
Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà
Mùi bồ kết hương cau thơm lắm
Mùi thanh xuân đồng nội – Mẹ trao cho cha
Ngày vỡ ối con ra
Mẹ còn thơm mùi chăn gối
Mùi tro than hột muối củ gừng
Con bú mớm
Mẹ thơm mùi vú mọng
Con đi lẫm chẫm
Mẹ thơm mùi cơm nhão cháo hoa
Con đến trường làng
Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới
Con lên trường huyện
Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau
Khi con ốm đau
Mẹ thơm mùi của Phật
À… ơi
Ôm con mùi Mẹ tỏa ra
Bệnh hoạn tiêu tán tà ma phải lùi
Ngày nắng hạn
Mẹ thơm mùi me đất
Tháng mưa dầm
Mẹ thơm mùi con cá chột nưa
Con xa nhà
Mang theo mùi của Mẹ
Đi đông đoài Nam Bắc
Là con đi đất bằng biển lặng
Là con đi chân cứng đá mềm
Ơi những kẻ đi xa
Có nghe thơm mùi của Mẹ
Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà
Mùi của Mẹ là mùi rất thật
Ngày con thành gia thất
Mẹ thơm mùi cheo cưới
Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau
Ngày tháng qua mau
Thoảng chút hương đời, con hể hả
Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm
Đời con lận đận áo cơm
Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng
Đời con mỏi gối chồn chân
Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non
Con mấy mặt con
Vẫn ngỡ mình bé dại
Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà
Mùi Bà – mùi cái vú da
Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng
Mẹ ơi
Mẹ mới đó
Bốn mùa mặc áo the thâm
Sao nỡ vội già không trẻ mãi
Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau
Vì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối
Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu
Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội
Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi
Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò
Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu
Mùi trần ai khô kiệt xác thân
Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm
Để cả đời bên ráo con lăn
Khuya nay quỳ xuống ôm chân
Mẹ ơi đã lạnh toàn thân
Mất rồi!
Cây cau già ngoài sân chết đứng
Ngọn trầu không héo úng rụng rời
Gió khóc ngoài giậu mồng tơi
Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già
Mẹ hiền đi chuyến chợ xa
Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời
Con thành đứa trẻ mồ côi
Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền





Discussion about this post