Tâm Đăng
No Result
View All Result
No Result
View All Result
Tâm Đăng
No Result
View All Result

Hạ Mây

Nhẹ nhàng như một đám mây bay

Tháng 7 5, 2023
Hạ Mây

Đồng xu xoay liên tục trong không trung.

 

“Ngửa sấp, định mệnh thôi.

Đổi số, kiếp đổi thay

Phút này, vận may quyết”

 

Và đồng xu rơi thẳng vào lòng tôi, lẫn giữa những cánh hoa phượng đỏ.

 

Không gì yên tĩnh như mùa hạ này, khi tôi lại được tận hưởng sự yên bình trong thoáng chốc. Mùa này không còn hình bóng của các cô cậu học sinh nô đùa vui vẻ. Những tiếng gọi í ới, những tiếng cười khoái chí “haha chết mày nha con!” cũng không còn. Mấy tiếng la mắng của thầy cô về các trò nghịch dại của đám trẻ tạm qua đi. Những mùi chua nồng của các bịch bánh tráng trộn, bịch cóc ổi me xoài mà mấy đứa bàn cuối len lén san sẻ nhau trong giờ học, giờ đã bốc hơi. Nó vắng luôn cả những nụ cười giòn tan và những tiếc khóc vỡ òa vui sướng khi cả thầy lẫn trò cùng nhìn vào bảng điểm công bố kết quả thi đại học. Những giọt nước mắt và nụ cười xen lẫn vào nhau. 

 

Loài người có thể thấy sân trường giờ đây thật trống trải. Còn với tôi, là một tòa nhà đã trải qua bao nắng mưa gió bão của cuộc đời, ngôi trường tôi đây lại thấy phút giây hiếm hoi này thật bình yên. Trái với mấy đứa nhỏ năng động ưa đùa giỡn, tôi chỉ muốn sống một cuộc đời tĩnh lặng, không bon chen với đời mà thôi.

 

Ấy vậy, mong ước của tôi ít khi nào được thành hiện thực. Vì rằng, như mọi năm, cứ tới mùa này, tôi lại âm thầm chứng kiến vài câu chuyện tương tự, hệt như là một truyền thống, một nghi lễ được loài người tiếp nối thực hiện hòng khiến tôi không được yên giấc. 

 

Trừ ông bác bảo vệ đang nằm thiu thiu ngủ trong phòng gác cổng, tôi chẳng thấy có một ai khác đến tìm tôi vào lúc 12 giờ trưa này cả. Đã mấy ngày nay, không khí bình yên đã được duy trì như thế này rồi. 

 

Và rồi, sự yên bình này sớm bị mất đi khi tôi nhận thấy có một vật thể lạ đang tiến lại gần tôi. Với đồng xu mân mê trên tay, một cô học trò với dáng người nhỏ nhắn đang vừa đi, vừa nghêu ngao.

 

“Mây trôi, trời xanh tươi

Ngắm Mây thật tuyệt vời

Mây trắng bay lượn trôi”

 

Một bài thơ về mây được cất lên cùng tiếng cười khúc khích. Phía trên đầu tôi lúc này không có một áng mây nào cả. Chỉ có mỗi một màu xanh xanh trong veo. Mùa này, loài người không còn phải tới tìm tôi nữa. Chưa kể, hôm nay lại là một ngày chủ nhật nắng nóng oi ả. Vì vậy, thật kỳ lạ thay khi có một cô học trò nhỏ với bộ đồng phục thể dục lại muốn gặp tôi. Khi cô bé bước ra khỏi bóng râm, tôi thử liếc nhìn bảng tên trên chiếc áo đồng phục thì thấy có dòng chữ ghi rằng: “Hạ Mây – lớp 12V”.

 

“Mây ơi, mi hiểu không?

Trời ơi, ông có thấu?

Giữa dòng đời trôi chảy

Thành công hằng chờ mong

Tưởng đích đến gần rồi

Phũ phàng, sự thật khác”

 

Hoặc là do cô bé này khéo thật, hoặc là do người gác cổng của tôi đã chểnh mảng trong việc ngăn chặn vật thể lạ tiến vào người tôi. Đôi khi, tôi cảm thấy thật thất vọng về người gác cổng, khi ông ấy lại không thể giúp tôi chặn những gì mà tôi không muốn cho vào người. 

 

Cộp cộp, tiếng bước chân vang vọng, hướng về một bộ phận trong người tôi tại vị trí mang tên “tầng 4”. Đó là một phòng học với bảng hiệu “Lớp 12V”. Bên trong, loài người có đặt một tấm bảng ghim lớn được đóng ở phía cuối lớp học. Tôi thấy trên đầu tấm bảng ghim ấy có ghi dòng chữ “cây điều ước”. Chi chít những mẫu giấy ghi chú với đầy ắp những lời cầu nguyện được dán lên đây. 

 

“Lớp 12V chúng mình mãi đỉnh! Lớp mình cùng thi đạt điểm 10 môn Văn nhé!”

 

“Mong cho tui và bà Hạnh đậu ngành báo chí!”

 

“Xa các bạn, tui buồn lắm. Mãi giữ liên lạc với nhau nhé!”

 

“Bà Mây hay ra dẻ, làm thơ nhiều quá! Mai này là nhà thơ nổi tiếng thì đừng quên tui nha, kkk”

 

“Nếu có 3 điều ước, con xin được ước 3 môn thi đều đạt điểm 10, hihi.”

 

Lẫn trong những mảnh giấy ước nguyện đã hơi nhạt màu mực, cô bé Mây này yên lặng nhìn ngắm một hồi. Đoạn, cô bé tháo ghim một tờ giấy với những dòng chữ được viết lên trên đó: 

 

“Được tự do trôi bay như mây”

 

Mây đứng im lặng trong người tôi hơn cả chục phút. Tờ giấy chỉ có mấy từ thôi nhưng Mây cứ chăm chú nhìn đi nhìn lại. Vừa đọc, cô bé cứ mân mê đồng xu. Khung cảnh một cá thể tách khỏi bầy đàn loài người và đứng trầm mặc như thế này quả là không xa lạ gì với tôi. Dẫu đã xem đi xem lại cảnh này từ nhiều lần ở nhiều năm trước đó rồi, tôi vẫn âm thầm chờ đợi. Tôi không biết cô bé này và những người trước đã nghĩ gì, nhưng tôi biết trong những giờ phút tiếp theo, hầu hết đều sẽ thực hiện một bước nhảy gây chấn động, phá vỡ sự yên bình của tôi. 

 

Tôi tự đánh giá mình là một ngôi trường tốt, đã cố gắng che gió che mưa, mang lại một không gian an toàn và thoải mái cho loài người. Vậy mà, tại sao họ lại có thể đối xử với tôi như vậy? Tôi không đòi hỏi gì khác ngoài sự bình yên. Thế mà, dường như sự bình yên này là một điều thật xa xỉ. Có khi nào, vì loài người lúc nào cũng bận rộn, không mấy khi nào tôi thấy họ rảnh rang nghỉ ngơi, nên họ bắt tôi cũng phải luôn trong trạng thái bận rộn như họ? Tôi chẳng biết họ nghĩ gì nữa nên chỉ đành thở dài.

 

Trong khi chờ đợi cô bé Mây này thực hiện hành động tiếp theo, tôi lại đưa mắt nhìn quanh cơ thể mình. Những hàng cây xanh bao phủ mọi ngóc ngách quanh người. Chúng tạo nên một mảng xanh mát mắt. Những chiếc lá trong gió nhẹ nhàng reo phất, tấu lên những âm điệu đầy sức sống. Những cánh phượng đỏ rực đẹp ngất ngây, tựa như đang vẫy gọi mọi người đi qua hãy dừng lại để ngắm nhìn. 

 

Bao lâu nay, tôi cứ nghe loài người cãi nhau rằng, hoa phượng không mang trong mình mùi hương nào cả. Họ nói rằng, không giống như những loài hoa khác với mùi thơm ngát, hoa phượng chỉ tỏa ra vẻ đẹp rực rỡ mà thôi. Nhiều lúc, tôi muốn hỏi họ rằng, liệu điều đó có thật sự đúng không, hay đó chỉ là một quan niệm sai lầm của những con người vô tri và vô tâm? Ngoài vẻ đẹp hoàn hảo của hoa phượng khiến bao người mê mẩn, liệu loài hoa này có thật sự không có hương thơm? 

 

Tôi cũng nghe có người tranh luận rằng, mùi hương của loài này chỉ được cảm nhận khi nó được vò nát. Tôi lại nghĩ về cô bé Mây và những cô cậu bé trước đó vào khoảng thời gian mùa hạ này. Có phải, mùi hương của mấy cô mấy cậu bé này chỉ được loại người cảm nhận rõ ràng hơn khi bị vò nát sau bước nhảy đó?

 

“Chíp chíp” những tiếng chim líu lo gọi nhau, râm ran ngân vang khắp nơi, kéo tôi trở về thực tại sau những suy nghĩ miên man.

 

Lúc này, thanh âm của Mây được cất lên, góp phần vào khúc giao hưởng mùa hạ. 

 

“Tiến tới chân trời xa

Hương hoa thoảng trong gió

Có đất mới chờ ta

Sợ hãi rồi sẽ qua

 

Chân trời đón bước ta

Nỗi đau sẽ bay xa

Không ngại dấu chân đầu

Tự do như mây hạ”

 

Theo tôi cảm nhận, giọng nói của Mây như là một giọng trầm bè. Loài người ắt hẳn cần phải tập trung tinh thần cao độ, lắng đọng lắm thì mới có thể nhận ra được những thanh âm “có như không có” này. Sau những lời thì thầm ấy, Mây bắt đầu nhấc chân tiến về phía lan can ngay trước cửa phòng học.

 

Trước bước nhảy lần này, trời bỗng trở nên đứng gió. Lá cây thôi xào xạc. Chim chóc thôi hót. Có vẻ, ông trời đang ưu ái, nhường cho cô gái này được cất lên tiếng gọi, nói lên ước nguyện nhỏ nhoi của mình thì phải.

 

“Mơ được ngày tung bay

Không gian vô tận tràn

Tự do vượt giới hạn

Giữa trời xanh mênh mang”

 

Xa xa, từ phòng bảo vệ, tiếng ngáy khò khò của người gác cổng của tôi mỗi lúc một rõ to hơn. Tôi muốn cảnh báo cho ông ấy biết lắm, nhưng hỡi ôi, làm sao để tôi có thể đánh thức ông ấy thức dậy đây? Bất lực, tôi chỉ biết giương mắt nhìn người gác cổng của mình đang say giấc nồng. Và khi ông ấy thức dậy, khi ấy lại sẽ có thêm một người vĩnh viễn chìm vào giấc ngủ ngàn thu. 

 

Trong khi lại tiếp tục đợi Mây mân mê đồng xu ở khu vực lan can, tôi nhìn quanh quẩn khắp các bộ phận của mình lần nữa. Ở khu vực được loài người đặt tên là bảng tin trường, dưới dòng chữ “Bảng vàng vinh danh”, tôi thấy một tấm hình chụp một cô gái nào đó đang mỉm cười không lộ răng. Trên tay của cô gái ấy là một tấm bằng khen với dòng chữ “Giải nhì Ngữ văn HSG cấp tỉnh”.

 

Thoáng chốc, tôi thấy hình ảnh cô gái này thật quen quen. Nhìn lại Mây và nhìn lại cô gái trong ảnh, tôi giật mình ngạc nhiên. À… Hóa ra lại là một người tài giỏi khác. Những người mà tôi đã chứng kiến họ thực hiện bước nhảy cuộc đời ngay trong lòng tôi, trường hợp như cô bé Mây lần này là đã xảy ra không ít lần. Tôi cảm thấy có chút buồn phiền và tiếc nuối. Đó không phải là vì một người lại sắp nhảy. Đó là vì nỗi đau đáu của tôi rằng, tại sao loài người cứ thích nhảy trong lòng tôi chứ không nhảy ở nơi nào khác? Tôi bị dính lời nguyền nào à?

 

Ngay phía dưới bảng tin trường, tôi bỗng nghe một tiếng chuông. Đó là một chiếc điện thoại với một dòng tin nhắn hiện lên “Đang đi đâu? Về ăn trưa mau!”. Hồi nãy tôi còn trách cứ tại sao người gác cổng của tôi lại chểnh mảng trong việc để lọt vật thể lạ vào người tôi. Giờ đây, chính tôi lại tự trách chính mình vì đã lơ đãng không để ý rằng, vật thể lạ đó đã đặt một tờ giấy và một chiếc điện thoại tự lúc nào mà tôi lại không hay biết.

 

Cảm nhận một đồng xu va vào người tôi và phát ra tiếng leng keng, tôi hướng tầm mắt của mình để quan sát đồng xu ấy. Những cánh hoa phượng và lá bàng đã che giấu mất đồng xu đó rồi nên tôi không rõ đang là mặt sấp hay mặt ngửa. 

 

Trong khi đang chờ cho gió thổi nhẹ cho tôi được thấy đồng xu đang ở mặt sấp hay ngửa, tôi cảm nhận thành lan can của tôi có chút hơi ấm. Vừa lúc đang xoay đầu hướng nhìn lên trên, tôi bắt gặp ánh mắt của Mây đang ngước nhìn xuống phía dưới. Trong lòng tôi đang đầy ắp những lá bàng và hoa phượng rơi vãi khắp nơi. Loài người chắc sẽ không chịu quét dọn cặn bã thừa ra khỏi tôi đâu, vì rằng theo lịch của họ, loài người đang được nghỉ hè để chuẩn bị cho một năm học mới, một khởi đầu mới.

 

Và có vẻ, cô bé Mây này cũng đang chuẩn bị cho khởi đầu mới của chính mình.

 

“Một bước, để thay đổi

Một bước, để bắt đầu

Một bước, để vượt qua

Một bước nữa, hỡi ta”

 

Thành lan can của tôi đầy những mảng da, mảng sơn tróc vữa vì phơi nắng phơi mưa lâu ngày. Nền gạch thì đã cũ mà bộ phận đầu não mang tên “ban giám hiệu” thì cũng không buồn trùng tu. Có lẽ chăng, những con người đó muốn lưu giữ truyền thống, nét cổ kính của tôi, và cả những dấu tích về lời nguyền của tôi? 

 

Hai chân của Mây chạm thật nhẹ nhàng trên nền gạch. Hai bàn tay của Mây chạm hờ vào thành lan can. Dường như, Mây sắp thực hiện một bước nhảy lớn ở cột mốc cuộc đời tuổi 18 này. Đây là cột mốc đánh dấu sự sang trang mới của nhiều người. Và Mây cũng vậy. Chỉ cần thực hiện một bước nhảy sang ngang, băng qua lan can này, cuộc đời của Mây sẽ cất cánh. Ước mơ một ngày được bay giữa những đám mây trời của Mây sẽ thành hiện thực.

 

“Tự do như mây, bay

Sống đời rực rỡ, nhảy!”

 

Khi hai dòng thơ hóa thành những dòng tự động viên, từ xa, chiếc điện thoại chợt rung lên. Hệt như đã được báo hiệu đã đến lúc, một cơn gió lớn thổi lên giữa trưa hè rực rỡ. Các nhành lá cộng hưởng cùng với tiếng gọi của gió, phát ra những thanh âm xào xạc càng lúc càng to hơn.

 

Điệp khúc đã bắt đầu.

 

Một con ve sầu cất lên tiếng hát. Tiếp nối theo sau đó là hai con, ba con, bốn con, rồi cả bầy cùng nhau ngân lên bản sầu ca mùa hạ. Trong phòng gác cổng, dường như không muốn tỏ ra kém cạnh, tiếng ngáy của người gác cổng càng lúc càng to.

 

Giữa những thanh âm tranh đấu lẫn nhau để được trở nên nổi bật, một nốt đơn trầm thấp ngân lên. 

 

“Bụp”

 

Giữa trời xanh, một nhúm mây nhỏ được sinh ra và sà vào lòng đất trong thoáng chốc. Lòng tôi được điểm tô thêm một mảng miếng màu đỏ, một sắc đỏ khác biệt so với sắc đỏ của loài hoa phượng, góp phần làm cho bức tranh của sân trường thêm phần rực rỡ hơn.

 

Bản nhạc vẫn ngân nga mãi và không thấy có dấu hiệu dừng lại. Một làn gió mạnh hơn mọi lần chợt thổi qua, khiến cho chiếc điện thoại không còn đủ sức để níu giữ. Và rồi, với khát vọng được tự do mãnh liệt, tờ giấy tung bay trong gió. Khi tờ giấy được mở tung, tôi lén đọc:

 

“Xin cảm ơn, xin lỗi mẹ thân yêu

Vì con là Mây, xin mẹ hãy để con bay giữa trời

Không còn là gánh nặng của mẹ nữa

Hãy để con được tự do và vô lo

 

Con cảm ơn mẹ đã sinh con ra đời

Nhưng đó là một sự khổ đau mà mẹ phải chịu đựng

Con muốn trả lại sự tự do cho mình, và cho mẹ

Để mẹ không lo lắng, không trăn trở nữa

 

Hãy để con bay thật cao, mẹ nhé

Trong không gian xanh thẳm, con thấy yên bình

Mẹ hãy nở nụ cười, chúc phúc cho con lẫn cho mẹ

Và hãy quên đi những ưu phiền, mẹ nhé.” 

 

Tôi thở dài, nhìn lá thư trôi nổi trong không trung, nhẹ nhàng cảm nhận nắng trưa rơi trên đầu mình. Những kỷ niệm dằn vặt tôi, những con người đã từng đến rồi lại đi mà không có lấy một lời tạm biệt đàng hoàng. Chỉ còn tôi và khoảng không trống rỗng bao phủ quanh mình. Trong giây phút này, tôi chỉ muốn lắng nghe nhịp đập chậm dần của một trái tim, cảm nhận sự đau buồn trước khi nó tắt lịm.

 

Chỉ trong chốc lát nữa thôi, tôi sẽ phải đối mặt với sự ồn ào và nhộn nhịp của loài người. Giờ đây, tôi muốn tận hưởng khoảng lặng, những khoảnh khắc cuối cùng của sự yên tĩnh đã bị nguyền rủa.

 

Sài Gòn tháng 4 – Huy Tâm

Share120Tweet75
Tâm

Tâm

A man who likes to write at midnights.

Related Posts

Truyện Ngắn

[Flash Fiction] – Câu Hỏi

Tháng 7 6, 2023
Truyện Ngắn

Ting Ting

Tháng 7 7, 2023

Discussion about this post

Về Tôi

Tâm Đăng

Chào mừng bạn đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình. Đây là nơi tập hợp những dòng suy nghĩ và cảm xúc trong tiến trình thành nhân của một người trẻ.

Chuyên Mục

  • Chiêm Nghiệm (253)
  • Hôm Nay Tôi Học Được (5)
  • Kinh Nghiệm (53)
  • Thơ (15)
  • Truyện Ngắn (3)
  • Tự Sự (155)

Tâm Đăng Blog © 2022

No Result
View All Result