Hôm nay tui rảnh tui buồn tui ngồi làm thơ
Nhớ những ngày bùng nổ khi còn có bồ để nũng
Chúng mình giờ hơn chín mùng rồi chẳng được yêu
Chiều ăn chôm chôm rồi ôm chăm chăm cái điện thoại
Em gặng nói khi nắng thôi gắng gọi: “Em đã sida rồi nên thôi mình xa nhau đi.”
Ơ?
Có lẽ nào quên mình từng lên quẻ nào xui?
Thiệt là, tại mình xui hay tụi mình sai?
Nhớ ngày đầu tóc gió em bay còn tay anh bóc
Giờ thì ngồi khóc khi lũ bạn cứ mãi chọc:
“Vì quên cách sờ mó nên nó xóa mờ mày thôi.”
Ôi những ngỡ kết tình sui gia
Mà giờ ngày vui đó xa xôi quá rồi.
Vì nỗi gì mà đỡ yêu thương hơn thuở mới yêu đương?
Tui xin, xin đừng tin xui nữa.
Nơi hoa lệ giờ hóa thành nơi quê lạ
Giờ chỉ ước thèm được về trường xưa ăn cơm trưa với sườn
Sống sung sướng như tội đồ mà cứ mong được Tổ đội.
Cười người cho lắm rồi để một mai lắm người cười lại.
—
Hehe, kết quả của việc đi học rap là mình có khả năng bắn ra được những dòng như trên đó. Hay thì thả haha hoặc tim đi nào.

Nguồn ảnh: linda pianezzi
Hans Zimmer – Inception: Time





Discussion about this post