Tâm Đăng
No Result
View All Result
No Result
View All Result
Tâm Đăng
No Result
View All Result

Newbie vs Expert

Tháng 7 6, 2023
Newbie vs Expert

“Tại sao phải trả nhiều tiền để thuê những chuyên gia hơn là trả ít tiền hơn và thuê những sinh viên mới ra trường nhiệt tình và sẵn sàng học hỏi?”

Xem ra, qua trải nghiệm gần đây, mình đã có câu trả lời: vì nó sẽ không gây mất thời gian, không quá lâu và “á á á đau!”

Tranh thủ thời gian từ sớm, mình thức dậy và chạy xe lên bệnh viện, quyết định đóng tiền bắt đầu chuỗi ngày niềng răng.

Từ những giây phút đầu khi nằm trên ghế để bác sỹ chuyên môn kiểm tra tình trạng răng cửa, mình đã cảm thấy có gì đó sai sai …

Trình độ của bác sỹ chuyên môn thì thôi khỏi bàn cãi rồi. Nhưng, người phụ tá, hỗ trợ cho bác sỹ chuyên môn không biết tâm trí để đâu mà ghi sai 2 lần thông tin mà bác sỹ đọc.

Chưa kể, anh chàng này hình như kiến thức chưa đủ hay sao mà mình nghe bác sỹ chuyên môn phải giải thích lại các thuật ngữ chuyên ngành.

Cũng không có gì đáng kể lắm cho đến dần dần thêm một câu chuyện tiếp theo. Anh chàng này lấy từ đâu ra một máy ảnh Canon T5i, ống kính Canon 50mm f1.4 vòng vàng, kèm theo ring flash MR-14EX II Macro.

“Ầu … thú vị đây … nghề của mình rồi. Để xem chụp cái gì.”

Anh chàng kêu mình đứng dậy, chạy ra một góc tường trắng và kêu mình đứng ép sát tường.

Thật sự là méo biết anh chàng này làm cái quái gì mà cứ kêu mình đứng yên đó trong khi chàng ta ngồi chỉnh máy. Chỉnh gì mà chỉnh tới chỉnh lui, chỉnh hoài không xong.

Chụp xong 1 tấm, anh chàng kêu đợi chút để chỉnh máy. Rồi lại chụp thêm tấm nữa, và lại kêu mình tiếp tục đợi.

Mặc dù cũng hơi bực bực trong lòng vì chờ lâu quá rồi, mình hỏi thăm:

“Sao có chuyện gì vậy? Mình cũng là dân chụp hình quay phim, để mình giúp cho?”

Thì anh chàng mới nói là ảnh đang bị sáng quá, với dính bóng trên tường.

Mình có tư vấn rằng thử giảm ISO lại, giảm cường độ flash lại, khép khẩu, lùi chủ thể ra xa đi.

Thề … nước đổ đầu vịt hay sao mà anh chàng này nghe mình nói xong ừ ừ, và rồi cứ kêu mình đứng đó rồi loay hoay chỉnh tiếp !!! Cái đờ mờ !!! Lời của bố anh dell tin à?!

Thiệt sự, cũng vì mình hiền quá, dĩ hòa vi quý, là 1 peace-maker nên mình cứ im lặng kiên nhẫn chờ đợi.

Hơn 10 phút mới xong 3 tấm ảnh full face, two-third và side profile.

Tưởng đã xong việc với bạn này … hời ơi …

“Vô lại ghế ngồi đi”

Tiếp theo là cái màn banh cái miệng ra để chụp hình 2 hàm răng trên răng dưới.

Má ơi … mình là con người chứ có phải là ma nơ canh vô tri vô giác không biết đau đâu?!

Bắt mình banh miệng cho đã rồi thọc cái gương bự bự vô. Đã nói với giọng ngọng ngịu khi đang bị banh miệng là “..anh hết ỡ .. rồi!” mà còn cứ ráng “banh ra nữa đi”

Đờ mờ!

Có 2 bạn khác, 1 nam 1 nữ ở đâu vô nhìn nhìn ngó ngó rồi phụ. Ban đầu, bạn nữ kia banh miệng mình còn nhẹ nhàng (ui … nhìn từ dưới lên thấy khuôn mặt của bạn nữ ấy với chút phần ngực nhô ra mà mình có cảm giác thân thương, gợi nhớ tuổi thơ nằm trên đùi mẹ rồi ngước nhìn mẹ vậy)

Nhưng rồi, không lâu sau, chắc bạn nữ kia banh nhẹ nhàng quá nên bạn nam kia giành lây hai cái cây banh miệng, cố gắng kéo miệng mình ra mạnh hơn, bất chấp mình đang run run tay ngầm báo hiệu ” á á á á đauuuu”

Thề, đã nói là mỗi ống kính có 1 khoảng cách nhất định mới đạt tới vùng rõ nét, và cũng có nói là chụp file RAW đi để về thích kéo sáng lại sao thì kéo. Mà, anh chàng kia không thèm đếm xỉa lời của mình hay sao ấy mà cứ chậm rãi từ tốn chỉnh chỉnh mấy, mặc kệ cho 1 thằng bệnh nhân đang bị banh miệng liên tục. Đờ mờ đờ mờ!

Tôi hiền quá nên các anh các chị làm tới à?

Và có lẽ mình hiền thiệt, hiền đến độ mà các bạn này hồn nhiên nói chuyện về giá tiền các đạo cụ đang đưa vô răng mình, rằng là cái kính này hàng cũng bình thường, mua có 800k. Rồi, mai có tiết của thầy, làm bài tập đi.

Cái đờ mờ … ra là thực tập sinh à … Nãy giờ là thực tập sinh chứ không phải là bác sỹ trẻ mới ra trường á?

Tệ nhất, và mình dám nói là ẩu nhất là khi kê sát cái flash vô mặt bệnh nhân, không thèm nói “3,2,1 chụp” để bệnh nhân còn biết đường nhắm mắt. Thậm chí là cũng không thèm nói trước là hãy nhắm mắt lại…. Hời ơi … cái flash đó mà đánh thẳng vô mắt là hoa mắt, ảnh hưởng thị giác luôn chứ ấy mà đùa. Quá ẩu đi, các anh các chị ạ …

Hời ơi, mãi một hồi mới chụp xong mấy tấm hình 2 hàm răng trên dưới. Đã kéo dài thời gian và trễ giờ đi làm lắm rồi, mà anh chàng này cứ như chưa muốn buông tha mình.

Khi chuẩn bị xách ba lô ra khỏi cổng và chào tạm biệt thì anh chàng gọi vô lại:

“Quên đặt chun, vô ghế ngồi lại đi.”

Thứ nhất, học nha khoa mất tầm 4-6 năm, thêm khoảng 18 tháng học nghề ở các bệnh viện, thì cứ cho maximum là 7 năm rưỡi là đã hoàn thành việc học, có thể ra đi làm chính thức.

Nhưng, qua cách nói chuyện của các bạn, mình thấy rằng có lẽ các bạn này hoặc là đang thực tập, hoặc là học nghề thôi; chưa kể là ngoại hình trẻ măng của các bạn nữa, dám chắc là các bạn nhỏ tuổi hơn mình.

Thứ hai, hồ sơ bệnh án có ghi rõ ràng năm sinh của mình. Dựa vào đó là biết tuổi của bệnh nhân rồi.

Thế dell mà ăn nói cộc lốc với bệnh nhân vậy?

Thiệt sự là tôi hiền quá nên anh không coi tôi ra gì à, chàng trai trẻ?

Banh miệng chỉ là chuyện nhỏ, không là gì so với cảm giác khi mà anh chàng này cố gắng đặt chun vô cho mình. Anh chàng dùng chỉ nha khoa, cố gắng đưa chun vô các kẽ răng của mình.

Mà hỡi ơi … Anh chàng này thiệt sự không biết, không thấy là bệnh nhân đang nắm tay thật chặt, co chân, giật giật người thể hiện đang bị đau quá hay sao ấy …

Ảnh siết kiểu gì mà mình cảm thấy đau điếng, rồi thấy tứa máu ra nữa. Là một thằng con trai, mình không chọn la lên, hét lên “á á á á đau quá!!!!” mà chỉ im lặng, ngầm phát tín hiệu là mình đang rất đau.

Thế dell nào mà anh chàng này không thấy … hay là cố ý không thấy …

Cơn ác mộng chấm dứt khi bác sỹ chuyên môn đi đâu nãy giờ vào lại, thấy chàng trai trẻ cứ loay hoay mãi nên vô làm luôn.

Quả thật, đúng là bác sỹ chuyên môn có khác, khi mà bụp bụp một hai thao tác là đặt chun xong. Bác sỹ làm xong lúc nào mà mình còn không biết luôn.

Thề … utter bad impression when I picked up all my belongings and were about to leave, he didn’t apologize me, not a single word for what he had done to me!? Really? I paid my money, my own money and deserved all of this without at least a “sorry”?!

Thề luôn, đúng là chúng ta nên rộng rãi, nhân từ, độ lượng, và sẵn sàng trao cơ hội cho những người trẻ mới bước vào nghề để trải nghiệm, học tập. Nếu không ai cho họ cơ hội để tích lũy kinh nghiệm thì biết bao giờ họ mới trở thành chuyên gia?

Tuy nhiên, có những lúc khi mà sự nhiệt tình, sức trẻ, lòng hăng hái ham học hỏi của các bạn trẻ nên để sang một bên mà nhường chỗ cho các chuyên gia lão làng với kinh nghiệm đầy mình.

Vì nếu không, hoặc là sẽ quá lâu, hoặc là sẽ “á á á quá đauuuuuu”

Trong hình là những con người tuy trẻ tuổi nhưng tuổi nghề không hề trẻ, vì tụi mình là “Ngôi sao hạt giống Á Châuuuuu”

Beautiful Uplifting Music: “One World” by Gargantuan Music

Share120Tweet75
Tâm

Tâm

A man who likes to write at midnights.

Related Posts

Vươn Lên
Tự Sự

Vươn Lên

Tháng 2 24, 2025
Không Cần Gặp Nhau Mà Vẫn Biết Về Nhau
Tự Sự

Không Cần Gặp Nhau Mà Vẫn Biết Về Nhau

Tháng 2 24, 2025
Sinh Nhật
Tự Sự

Sinh Nhật

Tháng 6 15, 2024
Cộng Đồng Trắc Ẩn
Tự Sự

Cộng Đồng Trắc Ẩn

Tháng 6 14, 2024

Discussion about this post

Về Tôi

Tâm Đăng

Chào mừng bạn đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình. Đây là nơi tập hợp những dòng suy nghĩ và cảm xúc trong tiến trình thành nhân của một người trẻ.

Chuyên Mục

  • Chiêm Nghiệm (253)
  • Hôm Nay Tôi Học Được (5)
  • Kinh Nghiệm (53)
  • Thơ (15)
  • Truyện Ngắn (3)
  • Tự Sự (155)

Tâm Đăng Blog © 2022

No Result
View All Result