Tâm Đăng
No Result
View All Result
No Result
View All Result
Tâm Đăng
No Result
View All Result

Nhật Ký Cú Chạm #13

Tháng 8 26, 2023
Nhật Ký Cú Chạm #13

Đề bài lần này: vẽ một con người

Sau đó, vẽ hệ thống mối quan hệ với những người thân xung quanh mình.

Nói thật, cũng đã có vài chuyện xảy ra trong lớp; cũng có vài “cú chạm” đã diễn ra tối nay. Nhưng mà, tất cả cú chạm nhẹ đó vẫn không bằng việc mình tình cờ nghe lại một bản nhạc tuổi thơ: Blaze – Tsubasa Chronicle

Blaze – Ngọn lửa bừng cháy.

Out seeking our limitless dream in this world with no clue where to look – Ta mãi đi tìm kiếm về một giấc mơ vô tận giữa lòng thế giới không lấy một lời hướng dẫn nào.

Tsubasa Chronicle là 1 anime kể về hành trình vượt qua những chiều kích không gian và thời gian khác nhau để tìm lại các mảnh linh hồn.

Thời ấy, với tâm hồn của một cậu bé mới lớn, mình đọc manga và xem anime này và chỉ cảm thấy nó hay hay, chuyến hành trình xuyên không-thời gian thật là thú vị. Và chỉ có thể mà thôi.

Để rồi, 16 năm sau, là mình của thời điểm đang viết lên những dòng này, khi bản thân đã có thêm những trải nghiệm và hiểu biết về tâm lý lẫn tâm linh, nghe lại bản nhạc tuổi thơ, nhớ lại câu chuyện đã đọc, nhìn lại bức tranh vừa vẽ, mình giật mình đầy ngạc nhiên.

Khi thầy yêu cầu vẽ một con người mà không có gợi ý gì thêm, vì thời gian có hạn do mình tới lớp trễ, mình đã vẽ vội lên ngay hình ảnh của một người con gái.

Khuôn mặt kia thì mình không rõ là mình vẽ cái gì, nhưng cảm giác của mình khi đang vẽ là mình cố gắng thể hiện hình ảnh của một người con gái với mái tóc dài. (cơ mà sao mình nhìn nó cứ ra hình ảnh của 1 con chó ấy nhỉ …)

Đề bài yêu cầu là vẽ một con người, và trong hối hả vội vã, mình đã vẽ ra hình ảnh người con gái mình yêu.

Tại thời điểm này, trình độ luận đoán tử vi của mình vẫn chưa giỏi lắm, nhưng mình tự đọc được lá số và xác nhận đúng rằng: chuyện tình duyên là một trong những thứ tự, là mối quan tâm hàng đầu của mình.

Chẳng trách, hình ảnh mình thể hiện lên là hình ảnh của một người con gái, đại diện cho người yêu, vợ yêu, bạn đời, bạn đồng hành của mình.

Và nếu như tối nay, mình mà đã không vô tình bắt gặp lại bản nhạc thân quen mà mình đã nghe trước đó 16 năm, thì có lẽ rằng mình đã không có một cú chạm sâu sắc rồi.

Đó chính là: khi mình vẽ hình ảnh người con gái trong tranh này, mình đã nghĩ tới ai? Đó chính là “em”, người mà anh đang chờ đợi.

Liệu rằng, cuối cùng, có phải “em” là người sẽ cùng anh đồng hành cho những năm tháng sắp tới của hai đứa mình hay không? Anh thật sự không biết.

Dù năng lực trực giác của anh bây giờ đã cao hơn nhờ quá trình tập luyện,

dù khả năng “xem bói” của anh cũng cao hơn trước;

dù anh biết các thuật tạo bùa yêu để chiếm hữu em cho riêng anh, nhưng thành thật, anh vẫn thật sự không biết rằng, liệu “em” sẽ là người đồng hành cùng anh?

Nhìn vào bức tranh này, nghe lại bản nhạc từ 16 năm trước, ngày ấy, anh đã nghĩ rằng người con gái định mệnh của đời anh là cô gái kia, người con gái mà anh đã viết hết tất cả vào một cuốn sách.

Rồi, 16 năm trôi qua, anh ngồi đây, gõ lọc cọc những dòng chữ này, tự hỏi rằng cho đến khi gặp em trong năm nay, 16 năm qua, em đã sống một cuộc sống như thế nào khi không có anh đồng hành?

Và anh vẫn đã sống như thế nào khi không có em đồng hành trong 16 năm qua?

Có phải, hai ta vẫn sống tốt, dù không có nhau trong 16 năm đó?

Vậy thì từ đây cho tới 16 năm sau, việc ta đồng hành cùng nhau và việc ta không đồng hành cùng nhau, giữa hai việc ấy thì có gì khác biệt?

Có quá nhiều ẩn số lẫn biến số để giải phương trình tình duyên này. Năng lực tính toán của anh có thâm sâu đến đâu thì có lẽ cũng phải chào thua “ông trời”, khi mà “người tính không bằng trời tính”. Có chăng thì chỉ là thuận thiên.

Thật thú vị khi cả hai ta đều có trải nghiệm về quy hồi tiền kiếp, về năng lực trực giác. Và thật thú vị khi xem kỹ lá số của em, khi xem kỹ sự tương hợp giữa hai chúng ta, kết hợp thêm những trải nghiệm thực tế cùng nhau, anh phải nói ra câu này:

Có lẽ, em không chỉ là người anh yêu, mà em còn là một người thầy của anh. Em đã chờ anh học cho xong các bài học đầu tiên về mối quan hệ, để cho anh thấm sâu sắc về nó. Để rồi từ đó, em xuất hiện như là một dấu gạch nối tiếp theo.

Giữa muôn ngàn vạn kiếp. Em và anh đã từng gặp nhau. Và giờ đây, chúng ta đã hội ngộ cùng với nhau, cùng trao cho nhau những bài học. Chúng ta là những người thầy, những người hướng dẫn của nhau.

Một cảm giác thật kỳ lạ khi gặp được em.

Đó không còn là cảm giác muốn chiếm hữu, muốn giữ em cho riêng anh.

Còn hơn cả thế, đó là cảm giác của sự tự do, của sự đồng hành, của sự phát triển cho nhau.

Em luôn cảm ơn anh vì đã đồng hành, đã giúp đỡ em đạt được ước mơ của mình. Còn anh, hôm nay, khi kết hợp hai mảnh ghép là bức tranh vẽ này và bản nhạc Blaze kia, anh lại muốn cảm ơn em vì đã xuất hiện.

16 năm trước, hình ảnh người con gái trong tranh không phải là em.

16 năm sau, hình ảnh người con gái trong tranh không biết vẫn còn là em?

Nhưng ngay tại đây, ngay giây phút này, hình ảnh người con gái trong tranh đó là em.

Xin cảm ơn em vì đã xuất hiện.

Có lẽ, đây là “cú chạm” sâu sắc nhất trong ngày đối với mình, khi mà các mảnh ghép dần dần được lắp vào, tạo hình nên một bức tranh sắp hoàn chỉnh.

Share120Tweet75
Tâm

Tâm

A man who likes to write at midnights.

Related Posts

Thiền, Duyên Âm, Và Mối Quan Hệ Độc Hại
Chiêm Nghiệm

Thiền, Duyên Âm, Và Mối Quan Hệ Độc Hại

Tháng 2 24, 2025
Có Thờ Có Thiêng Có Kiêng Có Lành
Chiêm Nghiệm

Có Thờ Có Thiêng Có Kiêng Có Lành

Tháng 6 15, 2024
Những Điều Vẫn Nhớ Mà Cứ Ngỡ Đã Quên
Chiêm Nghiệm

Những Điều Vẫn Nhớ Mà Cứ Ngỡ Đã Quên

Tháng 6 14, 2024
Đi Tìm Bản Sắc và Mùi Hương Cá Nhân
Chiêm Nghiệm

Đi Tìm Bản Sắc và Mùi Hương Cá Nhân

Tháng 6 14, 2024

Discussion about this post

Về Tôi

Tâm Đăng

Chào mừng bạn đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình. Đây là nơi tập hợp những dòng suy nghĩ và cảm xúc trong tiến trình thành nhân của một người trẻ.

Chuyên Mục

  • Chiêm Nghiệm (253)
  • Hôm Nay Tôi Học Được (5)
  • Kinh Nghiệm (53)
  • Thơ (15)
  • Truyện Ngắn (3)
  • Tự Sự (155)

Tâm Đăng Blog © 2022

No Result
View All Result