Tâm Đăng
No Result
View All Result
No Result
View All Result
Tâm Đăng
No Result
View All Result

Ghi Chép Lại Về Việc Thôi Miên Hồi Quy

Tháng 8 28, 2023
Thôi miên quy hồi

Xuất phát từ nỗi trăn trở “người ấy là ai?”, mình quyết định thôi miên hồi quy để tìm câu trả lời.

Bản thân mình đã từng thôi miên hồi quy rồi chứ không phải là chưa từng thôi miên lần nào, nên mình không có gì lo lắng, sợ sệt cả.

Cơ mà, cứ như là có một điều gì đó như mây mờ che kín, mặc dù mình đã tự thôi miên hồi quy thông qua 3 bản online tiếng Việt, 2 bản online tiếng Anh, thêm luôn 1 bản thôi miên tàng thư Akashic bằng tiếng Anh rồi mà mình vẫn không thể thấy được, không có được câu trả lời cho câu hỏi:

“Bạn là ai? Tôi và bạn có mối nhân duyên tiền kiếp gì?”

Trước đó, mình cũng có được 1 anh có năng lực tâm linh có giúp mình xem rằng giữa mình và cô bạn ấy có mối nhân duyên gì không. Khi anh ấy cầm tấm ảnh hai đứa chụp chung với nhau, anh ấy nhắm mắt rồi niệm gì ấy, sau khi xong, anh bảo mình rằng:

“Cô bé này là người hỗ trợ duyên cho em thôi. Em không có đi lâu dài với cô bé này đâu.”

Lúc nghe anh ấy nói, mình có chút buồn lòng, vì mình đã xác định sẽ đi con đường lâu dài với người con gái này rồi. Sao giờ lại bị nói là sẽ không có duyên phận với nhau?

Chưa kể, anh cũng từng là người nói với mình rằng, trong các kiếp sống trước đây, mình đã từng có tới 4 kiếp sống liên tiếp là sư trụ trì, là kiểu người lặng lẽ quan sát thế gian và ghi chép lại mà thôi.

Mình không biết thực hư như thế nào, vì nói về kiếp trước, ai mà biết được, ai mà kiểm chứng được?

Với mong muốn đi tìm câu trả lời và xác thực những điều ấy, mình đã đi thôi miên hồi quy trực tiếp để hy vọng tìm ra được câu trả lời thỏa đáng.

Thú thật thì, những gì mình sắp viết ra tiếp theo sau đây chỉ là khi mình nhìn lại bản ghi chép ca và ráng nhớ lại nhiều nhất những gì có thể nhớ.

Chứ thật tình, lúc thôi miên xong, mình gần như chẳng nhớ gì cả. 2 tiếng trôi qua mà cứ ngỡ như mới có mấy chục phút vậy. Một cái đầu rỗng. Chẳng nhớ gì lắm, cứ như là mới tỉnh dậy sau cơn mơ màng.

Trước khi bắt đầu phiên, mình đã được Reiki để có thêm năng lượng cho chuyến hành trinh này. Thật thú vị khi mình có cảm nhận được dòng năng lượng chảy vào trong mình.

Theo bản ghi chép, ở một kiếp, mình là một người đàn ông. Xung quanh mình chỉ toàn là cát và cát. Có một cấu trúc công trình tựa như kim tự tháp vậy.

Nhưng mà, khi bước vào bên trong đó, có rất nhiều tầng bậc khác nhau, có mấy dòng chảy màu vàng gì ấy xung quanh trong khu vực trung tâm của tòa công trình ấy.

Rồi, mình quay ngược về thời gian trước, khi mình còn đang nằm trong bào thai, xung quanh chỉ toàn là nước và nước. Một cảm giác êm ái dễ chịu.

Khi mình chui ra khỏi bụng mẹ, mình quan sát thấy mẹ mình chỉ là một người phụ nữ bình thường, ăn vận đồ cũng giản dị. Nhìn ngó xung quanh căn phòng thì cũng chỉ là những đồ vật đơn sơ, dường như là một gia đình bình thường thôi chứ không có gì là giàu có vương giả.

Và rồi, những hình ảnh tiếp theo, mình thấy bản thân mình đang đi, đi, đi, và cứ đi, lê bước trên cát, trên đất.

Rồi thì, mình đi theo một bà cụ và tới một vùng đất mà có biển cả. Ở đây có một công trình như là một ngọn hải đăng vậy. Mình lên đó và quan sát cảnh vật xung quanh.

Có nhiều tàu thuyền đi ra đi vào. Cơ mà thú vị là, những tàu thuyền ấy lơ lửng trên không trung chứ không phải là nổi trên mặt biển như tàu thuyền mà chúng ta biết như hiện giờ.

Và khi tới ngọn hải đăng này rồi, công việc của mình là ở đây cả ngày, quan sát tàu thuyền ra vào, ghi chép lại, rồi báo cáo với “tộc trưởng” – cấp trên của mình.

Cách báo cáo là mình đọc cho cấp trên nghe. Chỉ đơn giản là đứng im tại chỗ, và đọc. Không có thiết bị trung gian nào cả.

Hình như đây là một hình thức thông linh của thời ấy thì phải …

Dựa vào bộ đồ mình mặc, dường như đây không phải là thời kỳ Ai Cập cổ đại, dù là có kim tự tháp.

Có lẽ nào, đây là thời kỳ của nền văn minh thất lạc như là Lemuria, Atlantis chăng? Mình không biết nữa. Nhưng phương tiện thời ấy rất khác so với bây giờ. Nó có mang màu sắc mà mình có thể gọi là phép thuật.

Cuộc đời của mình cứ thế mà trôi qua. Ngày qua ngày là người ở ngọn tháp ấy, quan sát, ghi chép, báo cáo, hoàn thành nhiệm vụ.

Mình làm vì nhiệm vụ, vì phải theo con đường mình đi. Cảm xúc cô đơn cô độc, nhưng vẫn phải làm, vì đó là nhiệm vụ.

Khi mình chết, mình đã được một nhóm người tụ tập lại, làm phép gì ấy để đưa linh hồn mình ra khỏi thân xác và bay lên trời, hòa với dòng chảy năng lượng của các ngôi sao.

Khi được hỏi là điều gì mình hối tiếc nhất ở cuộc đời này, bỗng dưng mình thấy lại khung cảnh tuổi thơ, khi mình đang chạy nhảy vui đùa với một cô bé trong một khu chợ thì phải. Hai đứa chạy nhảy với nhau đùa vui lắm.

Rồi thì tua nhanh tới cảnh mình phải chia tay người ấy. Mình phải ra đi để theo con đường của mình. Người ấy cũng buồn, mình cũng buồn.

Lúc ấy, mình rưng rưng xúc động. Mình cảm nhận là cả cơ thể mình nó đang khóc khi phải chia tay người ấy. Chính mình còn rươm rướm nước mắt như sắp khóc vậy.

Một nỗi hối hận.

Một người mà mình muốn đồng hành và gắn bó nhưng không được.

Mội nỗi niềm muốn quay lại để ở cạnh bên người ấy, nhưng không được, vì mình phải đi theo con đường, phải làm nhiệm vụ.

Khi được hỏi, người ấy có phải là cô bé ấy hay không, thì mình đã trả lời là không. Người ấy không phải là cô bé ấy. Người mà mình tìm kiếm ấy không phải là tất cả mọi người con gái mà mình đã gặp từ đó cho đến nay.

Người ấy không phải là bạn mối tình đầu mà mình đã theo đuổi 15 năm và đã viết hẳn cả 1 cuốn sách về người đó trong kiếp sống hiện tại.

Một người mà mình đã và đang đi tìm … từ rất lâu … một cảm giác muốn tìm gặp lại người xưa …

Thế là hết kiếp sống của thời điểm ấy.

Và, tiếp theo, mình được bảo là hãy trả lời mình đã sống ở trái đất này bao nhiêu kiếp rồi. Câu trả lời mình nảy ngay trong đầu là 81 kiếp.

Bài học và sứ mệnh của mình là trải nghiệm cuộc sống ở trái đất này, hiểu được sự cô đơn cô độc và ghi chép lại.

Mình đã trải qua 67 kiếp để học bài học này rồi mà vẫn chưa học được. Ở kiếp này thì mình vẫn tiếp tục học bài học ấy nhưng có lẽ vẫn sẽ chưa học được, và sẽ cần thêm 3 kiếp nữa mới học xong trọn vẹn.

Khi hỏi cụ thể hơn về bài học mình cần học ở kiếp này là gì, thì câu trả lời mình nhận được là: để yêu và đau khổ. Mình sẽ học về tình yêu và sự cô độc từ những người con gái đi qua trong đời của mình ở kiếp này.

Tiếp theo, mình được hỏi hãy liên kết với cô bé kia. Khi được hỏi rằng mình và cô bé ấy đã gặp nhau trong bao nhiêu kiếp sống rồi, thì câu trả lời bật ra ngay trong đầu là 23.

Ở các kiếp trước, mình vừa là vợ, vừa là chồng, vừa là bạn với cô bé ấy. Ở kiếp này, khi được hỏi là hai đứa gặp nhau để làm gì, thì câu trả lời bật ra ngay trong đầu mình là: để dạy bài học về sự chia tay.

Khi được hỏi là hãy quay về một kiếp sống nổi bật nhất cho mối nhân duyên này, mình ngay lập tức thấy cảnh hai đứa đang nắm lấy tay nhau, chạy trốn trong khu rừng.

Hai đứa cứ liên tục chạy và chạy như vậy. Cho đến khi rằng, một mũi tên được bắn thẳng vào cổ mình. Mình ngã gục ngay tại chỗ. Cô bé ấy đứng lại, khóc thương mình một chút rồi tiếp tục chạy đi tiếp.

Mình thấy được khung cảnh là cô bé ấy bị quốc vương bắt về lại. Cô bé vẫn lập gia đình, sinh con đẻ cái được như bình thường nhưng có nét khá u buồn.

Khi được hỏi là bài học của mình về cô bé ấy ở kiếp đó là gì, mình đã trả lời ngay là: sẽ không thoát ra được khỏi số phận.

Ôi chà … bài học là không thoát ra được khỏi số phận … ôi chà …

Khi được hỏi là mình còn gì muốn tìm hiểu về cô bé này nữa hay không, mình đã trả lời ngắn gọn, rõ ràng và dứt khoát rằng: xong rồi, được rồi, chia tay.

Và rồi, tiếp theo, mình được dẫn tới một kiếp sống để cho thấy rằng có thật sự mình đã từng là một sư trụ trì liên tiếp 4 kiếp hay không.

Ôi trời ới … Nếu ở những kiếp trước, hình ảnh mà mình thấy còn mơ hồ, thì với kiếp sống là sư trụ trì này, mọi thứ rất rất rất rõ ràng với mình. Từ khung cảnh, cảm nhận, cảm giác… tất cả mọi thứ rất rõ ràng với mình.

Hệt như, mình đang có mặt và đang sống ngay trong chính kiếp đó vậy.

Ở kiếp sống ấy, mình là một vị sư trụ trì của một ngôi chùa nho nhỏ trên núi cao. Không phải ở Việt Nam.

Ngôi chùa ấy đơn sơ lắm. Phải nói là: không có cái gì.

Ngôi chùa này cũng hoang sơ, không mấy người ra vào tới lui, chẳng phải ngôi chùa nổi tiếng gì.

Có 2 chú tiểu trong chùa, hay quét lá, lau dọn này nọ kia. Thường ngày, mình sẽ ra coi ngó, giảng kinh cho 2 chú tiểu này nghe. Sau đó thì ăn bánh, uống trà, đọc kinh, ngắm sao trăng, suy ngẫm thế thời, rồi hết ngày.

Cuộc sống ở kiếp này không hẳn là cô độc, mà là một cảm giác bình an, bình lặng. Mình chỉ nhớ là khi mình qua đời, mình đã lo lắng về tương lai cho mấy chú tiểu trong chùa mà thôi.

Thật sự không thể ngờ rằng, khi quy hồi về kiếp sống ở trong chùa, mọi thứ lại chân thật, sống động đến vậy.

Lẽ nào … mình thật sự là sư trụ trì liên tiếp 4 kiếp? Thành ra ở kiếp hiện tại, việc mình vẫn còn đang độc thân là do mình không có duyên nợ với ai? Vì mình đã tu tập từ trước rồi?

Ôi chà … biết nói gì hơn đây …

Rồi thì hết kiếp sống đó.

Lúc này, mình được hỏi về sợi dây nhân duyên giữa mình và người chị đang thôi miên cho mình.

Tự nhiên, khi được nói là sẽ chuẩn bị quay về kiếp sống giữa mình và chị ấy thì mình bỗng thấy hình ảnh là mình đang lái máy bay chiến đấu cùng chị. Hai người đang lái hai cái máy bay chiến đấu khác nhau.

Đang lái thì tự dưng máy bay của chị bị bắn hạ, nổ tung trên bầu trời.

Mình cảm giác buồn vì mất đi đồng đội, và vẫn phải lái tiếp, bay tiếp, tiếp tục chiến đấu.

Khi được hỏi về mối quan hệ của nhau thì mình đã trả lời là “đồng hữu” (sau đó, về tra google thì từ này có ý nghĩa là “anh em đồng đạo. Từ này lạ thật, mình mới nghe tới lần đầu luôn ấy … thế mà trong cơn thôi miên, mình nói ra như thể là đã biết về từ này từ lâu)

Khi nói về lời khuyên cho chị này thì mình tự nói ra ngay trong đầu là: “Cố lên”. Rồi mình “vỗ vai” linh hồn của chị ấy.

Khi quay lại gặp vị thầy tâm linh, khi mình hỏi là mình đã làm tốt điều gì rồi trong kiếp này, câu trả lời của mình là: không mưu cầu vật chất.

Và, khi hỏi về những gì mình đã làm chưa tốt, mình đã nhận được câu trả lời là: còn tham luyến tình ái. Và cần phải học cách buông bỏ tình ái.

Khi mình đã giải đáp được câu trả lời là giữa mình với bạn nữ kia là ai rồi, nhưng mình vẫn còn lấn cấn về người con gái mà mình muốn gặp lại từ kiếp sống là người quan sát ở ngọn hải đăng kia, thì mình đã nhận được câu trả lời là trong vòng 2-3 năm nữa, mình sẽ gặp được người mà mình tìm kiếm.

Và khi gặp rồi, hai đứa sẽ cùng nhau đi tiếp con đường.

Lời khuyên mà vị thầy tâm linh đã đưa ra cho mình là: cứ đi tiếp đi con.

Sau đó, mình cùng thực hiện nghi thức cảm tạ, khấn nguyện cầu cho các vong linh thực thể quanh mình đã hiện diện và hãy quay về nơi của họ.

Khá thú vị là khi đếm đến 3, ngôi đền thiêng liêng chữa lành của mình lại không phải là một nơi cụ thể gì, mà đó là con đường có hàng trăm hàng ngàn cổng trời Torii như ở Nhật Bản.

“Ngôi đền thiêng liêng” của mình lại là một con đường … một nơi để đi tiếp, chứ không phải một nơi để dừng lại. Mình đã chọn một góc nhỏ nào đó trong con đường cổng trời Torii dài dằng dặc này để ngồi xuống, để thiền và để khấn nguyện cho các thực thể vong linh đã tới đây.

Không ngờ rằng, mối dây liên kết nhân duyên, cả người mình từng đối xử tốt lẫn đối xử tệ bạc, cả cố tình hay vô ý, nó nhiều ơi là nhiều.

Có những vong linh thực thể bình thường. Có những vong linh thực thể đầy sự giận dữ. Chúng bao lấy xung quanh mình rất nhiều.

Rồi thì mình tưởng tượng, hình dung về một đóa hoa sen trắng lớn để đổ năng lượng lành lên họ, xin lỗi và cảm ơn họ, để mời họ đi, thì khá nhiều vong linh thực thể từ từ biến mất. Vẫn còn vài vong linh thực thể ánh sáng đầy sự giận dữ vẫn còn ở lại.

Phải mất thêm một chút thời gian nữa thì chúng mới dịu dần và biến mất.

Và sau khi hoàn thành xong nghi thức, mình được hỏi là còn có câu hỏi gì mà mình muốn hỏi không. Dường như là để kiểm tra lại xem mình có còn vướng bận với cô bé kia nữa không, người đang thôi miên mình đã hỏi mình rằng có muốn hỏi gì về cô bé kia nữa không thì mình vẫn lặp lại là: không, xong rồi.

Lúc này, tự nhiên đâu đó mình lại muốn hỏi về bạn mối tình đầu 15 năm. Nhưng sau đó ít giây (không biết là trong thời gian thực là bao lâu), mình lại nghĩ rằng: thôi được rồi, không cần phải hỏi gì nữa về người con gái đó đâu.

Và rồi thì, không còn thắc mắc gì muốn hỏi thêm nữa, chị kết thúc ca thôi miên. Minh quay trở về thực tại.

~~~

Chà … thiệt sự thì mình rất bất ngờ về đợt thôi miên quy hồi này.

Không những rằng, nó đã cho mình câu trả lời chắc chắn về mối quan hệ của mình với cô bé kia, mà nó còn cho mình biết rằng đây chưa phải là người mà mình kiếm tìm.

Trước khi bắt đầu thôi miên, mình đã tự hỏi rằng: người đó là ai?

Sau khi thôi miên quy hồi xong, mình lại vẫn hỏi một câu cũ: người đó là ai?

Nhưng lần này, ý chỉ về “người đó” lại là một người khác – một người mà mình đang tìm kiếm tự bấy lâu nay …

Chà, từ một câu hỏi thắc mắc lúc ban đầu, khi thôi miên xong, giờ nó lại cho mình một câu hỏi thắc mắc khác.

“Người mà mình đang đi tìm – Người mà mình muốn được gặp lại và kết nối, người đó là ai?”

Vị thầy tâm linh không cho mình câu trả lời gì khác ngoài một lời động viên rằng: cứ đi tiếp đi con.

Ừ vậy thì, mình đi tiếp thôi.

Và nếu thật sự rằng, vai trò sứ mệnh của mình là người ghi chép, vậy thì mình cứ lặng lẽ quan sát thế gian bên ngoài và thế giới nội tâm bên trong mình rồi cứ thế mà ghi chép lại thôi.

I KNOW I WILL SEE YOU AGAIN

Share122Tweet76
Tâm

Tâm

A man who likes to write at midnights.

Related Posts

Thiền, Duyên Âm, Và Mối Quan Hệ Độc Hại
Chiêm Nghiệm

Thiền, Duyên Âm, Và Mối Quan Hệ Độc Hại

Tháng 2 24, 2025
Có Thờ Có Thiêng Có Kiêng Có Lành
Chiêm Nghiệm

Có Thờ Có Thiêng Có Kiêng Có Lành

Tháng 6 15, 2024
Những Điều Vẫn Nhớ Mà Cứ Ngỡ Đã Quên
Chiêm Nghiệm

Những Điều Vẫn Nhớ Mà Cứ Ngỡ Đã Quên

Tháng 6 14, 2024
Đi Tìm Bản Sắc và Mùi Hương Cá Nhân
Chiêm Nghiệm

Đi Tìm Bản Sắc và Mùi Hương Cá Nhân

Tháng 6 14, 2024

Discussion about this post

Về Tôi

Tâm Đăng

Chào mừng bạn đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình. Đây là nơi tập hợp những dòng suy nghĩ và cảm xúc trong tiến trình thành nhân của một người trẻ.

Chuyên Mục

  • Chiêm Nghiệm (253)
  • Hôm Nay Tôi Học Được (5)
  • Kinh Nghiệm (53)
  • Thơ (15)
  • Truyện Ngắn (3)
  • Tự Sự (155)

Tâm Đăng Blog © 2022

No Result
View All Result