Không phải là lần đầu đi thu thanh, nhưng mình lại mắc phải sai lầm mà bản thân đã không nhận ra.
Tắt hết tiếng máy lạnh và tiếng động cơ. Yêu cầu mọi người im lặng. Cài mic vào cổ áo. Thu ở không gian mở, rộng rãi để tránh bị echo.
Vừa thu âm, mình vừa check coi có bị dính tiếng xe cộ hoặc tiếng lạo xạo nhỏ nhỏ gì hay không.
Đưa vô Audition, check mục level thì nó không cán mức đỏ. Nhìn waveform thì mức Db với Hz cũng không đến nỗi nào.
Mở biểu đồ các thông số, mình thấy cũng không có gì (hoặc là mình chưa đủ kiến thức để hiểu hết các thông số đó)
Vậy mà, lúc xuất clip và đưa cho khách, dù đã gắn nhạc, khách vẫn nói là tiếng bị rè rè. Mình nghe mãi mà chả thấy rè chỗ nào. Team nhà tự nghe với nhau, cũng nói với mình là bị rè! Mình hoang mang:” Đ*! Rè chỗ nào!?”
Rồi, mình đưa cho đồng nghiệp là các editor khác, thì nói là âm thanh bị ồ ồ. Mình lại hoang mang, nghe đi nghe lại vẫn không thấy ồ chỗ nào!?
Bế tắc quá, mình gửi đoạn âm thanh đó cho vài người bạn khác ở bên ngoài công ty để nhờ check giùm. Các bạn chịu khó nghe xong và phân tích kỹ hơn cho mình, gọi đúng từ, đúng thuật ngữ : tiếng có cảm giác bị rít, vỡ tiếng.
Các bạn hỏi mình lúc thu âm set thông số như thế nào, có chú ý mức Db hay không, vị trí mic để ra sao, dùng tai nghe gì để check tiếng…
Thiệt tình … Mình đã không biết một số thứ cần phải biết ở quá trình thu âm, như là: canh lúc thu âm, cột phải ở tấm mức -24db, thanh ghi giọng cao nhất phải ở khoảng -6db -10db, thà thu hơi nhỏ để về kéo tiếng lên chứ không thu to để bị cảm giác vỡ tiếng…
Không phải là mình không có kiến thức, làm việc một cách ngây thơ và hồn nhiên. Mình cũng đã chịu khó tự học mấy khóa online trên Lynda, Skillshare và một vài buổi offline về vấn đề âm thanh.
Nhưng, có lẽ là vì kiến thức, trình độ, khả năng của mình chưa tới, nên mình không hề nhận ra mình đã sai lầm như thế nào.
Cái cảm giác mà khi tất cả đều nói mình sai rồi, nhưng bản thân vẫn không nhận ra mình đã sai, vẫn cứ khăng khăng cãi lại.
Mình thì nghĩ là đang bảo vệ quan điểm, niềm tin của mình. Người khác thì nghĩ mình cứng đầu, cố chấp.
Chà … Ranh giới giữa việc bảo vệ tới cùng và việc chấp nhận theo lời của người khác thật mong manh. Và để nhận ra được điều đó, kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm quả thật quan trọng.
Cũng thông qua trải nghiệm này, mình nhìn nhận theo một góc nhìn khác.
Vì sự thiếu kiến thức, thiếu kỹ năng của mình đã dẫn đến việc clip không hoàn chỉnh, gây tốn thời gian để khắc phục, sửa chữa, làm chậm trễ tiến độ công việc.
Chỉ là một cái clip thôi nhưng nó có thể gây ảnh hưởng tới cả một doanh nghiệp. Ví dụ như họ cần đăng ngay bài đó vào đúng thời điềm đó để marketing. Việc chậm trễ đăng bài có thể gây tổn thất một số lượng lớn các khách hàng tiềm năng, các leads, ảnh hưởng doanh số vào cuối tháng.
Nếu như mình có đủ kinh nghiệm hơn, thì mình đã làm đúng được ngay từ đầu, và công việc sẽ hoàn thành được sớm và nhanh hơn rồi.
Vậy nên, khi tuyển người, nếu là người quản lý, bản thân mình cũng sẽ muốn tuyển những người có kinh nghiệm và kỹ năng tốt để hoàn thành công việc nhanh chóng, đúng tiến độ.
Còn, tuyển những người không có kinh nghiệm, ít kinh nghiệm, ít kiến thức, kỹ năng thì vô đã không chắc giải quyết được việc, lại còn đẻ ra việc cho người khác hốt nữa.
Vậy nên, cũng công bằng khi tuyển fresher với mức lương thấp hoặc vừa đủ. Còn, những người senior, biết cách giải quyết công việc nhanh chóng thì xứng đáng có được mức lương cao; vì thời gian là tiền bạc.
Chậc … Chỉ là một trải nghiệm khi bị sự cố kỹ thuật thôi mà cũng có khối bài học chìm ẩn để mà tự rút ra và học hỏi.
Nhạc: Hoping For You





Discussion about this post