Tâm Đăng
No Result
View All Result
No Result
View All Result
Tâm Đăng
No Result
View All Result

Nhật Ký Cú Chạm #11

Tháng 8 26, 2023
Nhật Ký Cú Chạm #11

Với buổi học hôm nay, thầy bắt đầu tiến hành cho mọi người trải nghiệm về nghệ thuật trị liệu (art therapy).

Đề bài hôm nay chỉ ngắn gọn là:

Vẽ một bức tranh về cái cây hiện tại

Vẽ một bức tranh tự do.

Có thể vẽ tranh về cái cây trước, vẽ bức tranh tự do sau, hoặc vẽ bức tranh tự do trước, vẽ cái cây sau cũng được.

Thầy không giải thích gì thêm, không giải thích “cái cây hiện tại” có ý nghĩa gì. Chắc là, thầy không muốn định hướng mọi người, vô tình tạo hiệu ứng mỏ neo thì phải.

Ban đầu, mình tính vẽ một bức tranh về một cái cây tươi sáng trên nền trời nên thơ, mình tính dùng gam màu xanh biển dịu nhẹ cho mát mắt. Không hiểu kiểu gì mà rốt cuộc mình lại vẽ ra cái cây trên nền trời âm u đen tối đến vậy.

Đã thế, khi chuyển sang bức tranh thứ hai là bức tranh tự do, thiệt không hiểu kiểu gì mà mình lại chọn vẽ vòng tròn âm dương. Nhưng mà, nó còn chẳng là vòng tròn nữa cơ, khi mà mảng đen chiếm quá nhiều, như thể nó bung ra khỏi và phá vỡ vòng tròn.

Mình thiệt sự không biết vì lý do gì mà lại vẽ ra bức tranh như thế này.

Và, đây không phải là lần đầu mà mình dùng gam màu tối, mang sự hỗn loạn như vậy.

Trước đó, mình cũng có tham gia các buổi nghệ thuật trị liệu ở chỗ khác rồi, và mình lúc nào cũng vậy. Trong đầu thì muốn thể hiện ra một khung cảnh tươi sáng, trong trẻo, mát lành.

Nhưng rồi thì đến khi ra thành phẩm, tranh của mình lại mang một vẻ u tối, năng lượng hỗn loạn.

Cơ mà, khá thú vị là khi mọi người cùng đưa tranh ra để cho các bạn khác xem và cảm nhận, khi tới lượt tranh của mình, tự dưng có nhiều ý kiến trái chiều thật thú vị.

À … thiệt sự thì mình không còn nhớ chính xác mọi người đã nhận xét gì về tranh của mình, vì lúc đó mình run run và hồi hộp quá, sợ bị phán xét nên bật cơ chế phòng vệ lên, từ chối tiếp nhận hết feedback của mọi người rồi.

Mình chỉ đọng lại trong đầu lúc đó cảm giác là “ồ, không ngờ có người lại cảm nhận như thế”

Mình thật sự không rõ tranh này của mình mang lại cảm giác tiêu cực lắm hay sao, dù rằng mình vẫn đang thấy mình ổn, không bị trầm cảm u uất gì. Có mấy anh chị hỏi thăm mình là: “Tâm, em ổn chứ?”

Vâng, em vẫn ổn mà.

Chủ đích ban đầu của em là vẽ một cái cây xanh xanh tươi sáng mà. Chứ, em đâu có chủ đích vẽ ra cái cây như thế này đâu? Em không biết em sẽ vẽ cái gì, cho đến khi em vẽ xong nó ấy.

Có thể có nhiều người khác họ xác định rõ được họ sẽ vẽ gì trong đầu, rồi họ tìm cách tái hiện hình ảnh đó từ trong đầu họ ra ngoài. Còn, với mình, thật sự là mình không hề biết là mình sẽ vẽ chính xác cái gì cả. Cứ thế àm vẽ dần dần lên thôi.

Và lại một lần nữa, mình lại vẽ ra một bức với gam màu tối và hỗn loạn thế này.

Trong lớp hôm nay, có một bạn vẽ được đúng một bức, đi màu đúng kiểu mình thích, mình muốn vẽ, mình muốn thể hiện, nhưng mình lại không làm được.

Mình đã phát biểu điều đó với cả lớp luôn. Và sau khi mình phát biểu xong, sau khi thầy lắng nghe và có nói rằng hãy thử liên kết với bài ở bữa trước, về 1 bức ảnh mà mình đã chọn trên google hoặc trong album ảnh cá nhân, tự nhiên mình giật mình …

Tấm ảnh mà mình từng chọn là 1 bông hoa có màu sắc nhẹ nhàng trên nền trời xanh xanh mát mắt dịu dàng. Đó cũng là thứ mà mình muốn vẽ lên, muốn thể hiện lên.

Nhưng thực tế, mình chỉ toàn vẽ ra những bức nó hỗn loạn như thế này, nếu đơn điệu quá, một màu xanh xanh quá thì nếu nhìn thì được, còn kêu mình vẽ lên thì mình không vẽ được.

Mình thích nhìn bức tranh phẳng lặng, tĩnh mặc, nhẹ nhàng, trong sáng. Nhưng, mình lại vẽ ra những bức có chuyển động mạnh, đi quệt nhiều vết, gam màu tối, trầm.

Liệu điều này nói lên nội tâm gì trong mình?

Thầy không tiết lộ, nhưng mình cũng có vẻ mơ hồ phần nào nhận ra.

Trước đó, có một câu hỏi được đặt ra rằng, đối với mình, khoảnh khắc lâu nhất mà mình có thể nhớ được là khi nào.

Khi ấy, mình đã trả lời rằng, đó là lúc nhỏ xíu, chẳng nhớ chính xác là mấy tuổi, nhưng mình được bố bồng rồi đặt lên đùi, chơi trò cầu tuột. Mình đã tuột thật vui trên đùi của bố.

Cảm giác đó mỗi khi nhớ lại thật là ấm áp và dễ chịu.

Đó là về bố, còn về mẹ, thì dẫu rằng thực tế mình hay chia sẻ nhiều điều với mẹ hơn, nhưng nếu nói về ký ức lâu nhất mà mình có thể nhớ về mẹ thì chắc lại là lúc còn nhỏ xíu, khi mà lúc đó mình lại đòi bú ti mẹ thì mẹ gạt ra, không cho mình bú nữa, từ chối không cho mình đụng vào ngực mẹ nữa.

Đó là cảm giác hụt hẫng vì bị từ chối.

Có lẽ nào, vì những ký ức xa xưa nhất mà mình có thể nhớ được về bố và mẹ, cảm giác ấm áp khi chơi đùa với bố và cảm giác bị mẹ cự tuyệt, nên mình vô thức cảm giác gắn kết với bố hơn mẹ?

Nếu là vậy thì có thể phần nào lý giải được tại sao mình lại vẻ cái cây trên nền trời u tối như vậy.

Khi vẽ cái cây, mình đã vẽ cái cây mà người con gái kia đã tặng cho mình. Một bé cây nho nhỏ xinh xinh mà mình để ở góc nơi bàn làm việc. Đối với mình, mình thích cây đó lắm.

Nhưng có lẽ, việc này đi ngược lại với ý nguyện của bố, khi mà bố lại muốn mai mối mình cho một người con gái khác. Và rồi, mình đã không chấp nhận lời mai mối đó của bố. Mình cự tuyệt và kiên định theo sự lựa chọn của mình.

Nhưng có lẽ, sâu trong tâm, mình biết là làm vậy thì sẽ làm phật lòng bố, khiến bố không thích, đi ngược lại mong muốn của bố, nên lẽ nào cái cây với màu vàng tươi sáng tương phản với nền trời tối tối hay không?

Hừmmmmm, mình không biết những suy luận, những giải thích phía trên có đúng hay không.

Có lẽ rằng, như thầy đã nói, càng vẽ nhiều, mỗi người sẽ càng rõ hơn về câu chuyện của bản thân.

Và, càng cởi mở với bản thân thì càng tốt. Vì rằng, những thứ đó đã ở sẵn bên trong mình rồi. Nó chỉ chực chờ cơ hội để được bộc lộ

Nếu mình ngại, tìm cách giấu đi thì nếu không phải bây giờ, thì 3 năm sau, 5 năm sau, 10 năm sau, 20 năm sau, cũng sẽ phải tới lúc nó được bộc lộ thôi.

Vì rằng, bài học cần học thì mình sẽ phải học, bằng cách này hay cách khác.

Chà … Cú chạm hôm nay thật đáng giá … Hóa ra, không phải là mình bất lực, không có năng lực vẽ ra được bức tranh tươi sáng. Chỉ là, mình không tin chính mình rằng mình hoàn toàn có thể vẽ ra được bức tranh tươi sáng.

Chỉ là câu chuyện vẽ tranh thôi mà đã khiến mình suy ngẫm rồi…

Nếu mình không tin là mình không vẽ ra được bức tranh tươi sáng, vậy có khi nào mình đang giữ trong lòng một niềm tin rằng, mình không đủ năng lực để xây dựng một cuộc đời hạnh phúc cùng với gia đình nhỏ của mình hay chăng?

Chà, chờ thêm bài tập của buổi sau như thế nào thôi.

John Wick Chapter 1-4 Theme Song Mix V2: https://youtu.be/4fNb5uQgWDo

Share120Tweet75
Tâm

Tâm

A man who likes to write at midnights.

Related Posts

Thiền, Duyên Âm, Và Mối Quan Hệ Độc Hại
Chiêm Nghiệm

Thiền, Duyên Âm, Và Mối Quan Hệ Độc Hại

Tháng 2 24, 2025
Có Thờ Có Thiêng Có Kiêng Có Lành
Chiêm Nghiệm

Có Thờ Có Thiêng Có Kiêng Có Lành

Tháng 6 15, 2024
Những Điều Vẫn Nhớ Mà Cứ Ngỡ Đã Quên
Chiêm Nghiệm

Những Điều Vẫn Nhớ Mà Cứ Ngỡ Đã Quên

Tháng 6 14, 2024
Đi Tìm Bản Sắc và Mùi Hương Cá Nhân
Chiêm Nghiệm

Đi Tìm Bản Sắc và Mùi Hương Cá Nhân

Tháng 6 14, 2024

Discussion about this post

Về Tôi

Tâm Đăng

Chào mừng bạn đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình. Đây là nơi tập hợp những dòng suy nghĩ và cảm xúc trong tiến trình thành nhân của một người trẻ.

Chuyên Mục

  • Chiêm Nghiệm (253)
  • Hôm Nay Tôi Học Được (5)
  • Kinh Nghiệm (53)
  • Thơ (15)
  • Truyện Ngắn (3)
  • Tự Sự (155)

Tâm Đăng Blog © 2022

No Result
View All Result